Mỗi cuốn sách là một bức tranh kỳ diệu về cuộc sống - Mark Twain -

Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2017

Nồi canh mồng tơi của mẹ


Nồi canh mồng tơi của mẹ
Màu nắng ngã vàng phía mù xa. Con đường ngoằn ngoèo một thời nâng niu từng dấu chân con lớn dần theo ngày tháng, nay đổi khác nhiều, cũng như con rời khỏi vòng tay mẹ, tự bươn bả giữa dòng đời vì những điều không thể thiếu của cuộc sống...

Thời gian vô tình đuổi xô nhau, bỏ mặc đôi tay con gầy guộc cố níu tuổi thơ với những năm dài tháng rộng nơi đồng quê bên mẹ. Một chút nắng oi nồng của mùa hè hay những cơn mưa bất chợt cũng đủ xui lòng con trôi ngược về miền quê cũ. Ông bà ta thường nói, quê hương dù giàu sang hay nghèo khó, nó cũng gắn liền như máu thịt không thể từ bỏ được trong mỗi con người và con cũng thế.

Mẹ ơi! Đôi chân bé nhỏ của con ngày xưa, giờ đây không còn lắm lem bùn đất, nay con đã trưởng thành, đi nhiều nơi, làm nhiều việc. Con được đến nơi đô thành hoa lệ, được vào nhà hàng sang trọng, được thưởng thức nhiều món ngon vật lạ. Nhưng mẹ biết không! Mùi hương xa xỉ lạ lẫm của thức ăn nơi đô thành không đủ sức mạnh lấn át nồi canh mồng tơi thoang thoảng, ngòn ngọt đậm mùi đồng quê của mẹ dành cho con mỗi cuối tuần đi học về. Con còn nhớ như in món canh không đắt tiền này: Một ít lá mồng tơi, một củ khoai lang, rau dền, một trái dưa leo nấu chung với tép bạc đập dập, thế là thành nồi canh. Có món canh thì không thể thiếu món kho. Món kho của mẹ là tép bạc rang. Cộng thêm món phụ là rau muống ruộng làm dưa. Nước mắm đồng. Mâm cơm được dọn ra nghi ngút khói với bốn món mộc mạc, dân dã mà ấm tận cõi lòng con giữa chiều quê lất phất mưa bay.

Vị ngòn ngọt của canh mồng tơi, mằn mặn giòn giòn từng con tép bạc, chua chua của dưa rau muống trộn lẫn với tỏi ớt tạo nên chút nồng nồng cay cay làm con nhớ mãi bữa cơm gia đình mỗi khi xa quê xa mẹ. Con quen rồi với hương đồng quê qua bàn tay dịu dàng tần tảo của mẹ, nên không ai nấu canh này hợp khẩu vị như mẹ. Những lúc xa quê, mỗi lần con tự tay mình nấu canh mồng tơi là mỗi lần con thấy mình như được trẻ lại vì đang ở bên mẹ.

Có những ký ức đôi khi nên lãng quên vì những điều không vui. Nhưng cũng có những ký ức cần và phải sống mãi trong lòng để nhắc nhớ, để ru ta bình yên sau mỗi trận bão giông trên con đường kiếm tìm công danh, hạnh phúc.

Mẹ ơi! Con xin giữ mãi hương vị đồng quê qua nồi canh mồng tơi một thời của mẹ!

Tháng 5 - 2012
Trương Viễn Lam





Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2017

Màu nắng tháng năm


Màu nắng tháng năm
Nắng tháng năm, không dìu dịu như mùa thu, không lành lạnh như mùa đông, không nôn nao mời gọi hương ngào ngọt như tháng giêng gieo tình ru hạnh phúc.

Nắng tháng năm, bất chợt làm rơi dăm cánh phượng hồng, ai đó ngẩn ngơ trong khoảng lặng mênh mang rồi tiêng tiếc. Hình như mình đang nhớ…!

Nắng tháng năm, một chút nghịch đùa phơn phớt làm hồng đôi má thời thiếu nữ bước vào tuổi trăng tròn. Một chút ngây ngô dỗi hờn vô cớ, đôi lần ước mơ còn mờ xa đâu đó.

Nắng tháng năm, ít nhất một chiều bâng khuâng, vu vơ ngồi bên khung cửa sổ viết đôi câu không đầu không cuối, len lén nhìn khi bóng ai ngang qua.

Nắng tháng năm, dòng lưu bút dày thêm những lời nhắn nhủ… hạ cuối rồi mỗi người một nơi, tuổi thần tiên xa rời mộng ảo, nước mắt học trò rơi ướt mi cay.

Nắng tháng năm, đâu là của riêng ai, trong tiềm thức tuôn dài bao điệp khúc. Nắng tháng năm, bây giờ tim rưng rức, xa xót bởi một lời ai chưa nói với ai.

Nắng tháng năm, bao mùa hạ chưa phai, trong góc vắng mỗi khi đời tất tả.

Nắng tháng năm, khan khát lòng giục giã… xin một lần trở lại tháng năm xưa.

Tháng 5 - 2015
Trương Viễn Lam


Nguồn lengoctrac.com



Thứ Bảy, 29 tháng 4, 2017

BẰNG LĂNG TÍM


THƠ BẠN HỌA

CÁNH BẰNG LĂNG

Có con đường rợp mát tím Bằng Lăng
Là góc phố sáng chiều anh rảo bước
Tà áo em tím chiều hoang tha thướt
Anh đi về ngược lối theo em...

Có con đường mưa rớt xuống lem nhem
Chiều mùa hạ chở đầy hoa sắc tím
Anh run run đi ngang về kỷ niệm
Nhớ hôm nào lưu luyến cánh Bằng Lăng...

Có con đường mưa ướt sợi lông măng
Trên gương mặt hồn nhiên, em con nít
Mắt ngây thơ xoe tròn em đã thích
Tím mơ màng ôm vội cánh Bằng Lăng.
HP


******************


TÍM CẢ MỘT TRỜI THƯƠNG

Mùa hạ nào sân trường đầy hoa tím
Áo em bay rợp nắng buổi tan trường
Ngây thơ quá, nụ cười em chúm chím
Anh nghe lòng tím cả một trời thương!

Rồi một chiều sân trường bên lối nhỏ
Anh ngập ngừng cành hoa tím trao em
E thẹn quá đôi má em ửng đỏ
Tay run run... cành hoa rớt bên thềm

Thời áo trắng ôi sao ngu ngơ quá
Cả trời yêu vẫn không nói nên lời
Trong lặng thầm đường đời chia hai ngả
Se thắt lòng những chiều tím chơi vơi

Hạ đã về, sân trường hoa rực nở
Anh nhớ hoài một đóa tím thủy chung
Vẫn thổn thức trong khoảng lặng mông lung
Tím Bằng Lăng mãi là màu nhung nhớ!









Chủ Nhật, 23 tháng 4, 2017

KÝ ỨC GIẢNG ĐƯỜNG


KÝ ỨC GIẢNG ĐƯỜNG
Ai đứng lặng trong chiều bàng bạc gió
Cánh phượng buồn nhuộm sắc đỏ mong manh
Tháng năm trôi mùa thương nhớ phai thành
Ký ức giảng đường đọng trên từng ánh mắt

Bóng dáng thầy năm xưa vừa bắt gặp
Lặp lại bây giờ qua trang sách thơm thơ
Giọng trầm ấm thiết tha đến vô bờ
Như cơn gió chuyển ngày đi muôn nẻo

Thầy đã dạy: học văn đừng để tâm hồn khô héo
Biết vui buồn, biết căm giận và sẻ chia
Nỗi trái ngang bất hạnh của muôn người
Đừng vô tâm quay lưng cùng quá khứ

Em đi hết những ngã đường viễn xứ
Sao chưa một lần đi hết những khổ đau
Cuộc sống cuồn cuộn muôn sắc muôn màu
Như lời văn ngọt ngào, sao đời cay đắng?

Đêm từng đêm soi thời gian trong khoảng vắng
Khe khắc dòng đời, mái tóc thầy bạc trắng như sương
Thầy như chuyến đò đưa bao lữ khách lên đường
Khách đi mãi muôn phương có khi nào còn nhớ?

Người lái đò mấy mươi năm vẫn luôn nặng nợ
Nợ nghiệp đời, nợ con chữ, nợ những vần thơ
Giảng đường xưa rộng mở cánh cổng mong chờ
Vọng khúc tri âm bây giờ và mãi mãi…

Xin thời gian ngừng trôi cho tôi sống lại
Một thoáng giảng đường có lá me bay
Bên thầy cô cùng bạn bè thuở ấy
Quên nỗi nhọc nhằn bươn bả giây phút thôi.
                             Trương Diễm Phiến

Thứ Bảy, 15 tháng 4, 2017

PHƯỢNG BUỒN DANG DỞ



PHƯỢNG BUỒN DANG DỞ

Tháng tư, ai thắp màu phượng đỏ
Lối em về hoa cỏ ngẩn ngơ
Tay mân mê tà áo hững hờ
Có ánh mắt dõi theo chiều nhớ!

Tháng tư, bây giờ mà cứ ngỡ
Thuở đến trường cấp sách mộng mơ
Ngồi bâng khuâng... dưới góc phượng chờ
Nhặt từng cánh ép vào trang vở

Tháng tư, ve sầu ngân nức nở
Mưa đầu mùa thêm rối lòng nhau
Mắt dại khờ lưu luyến ai trao
Dấu thời gian chìm vào hư ảo

Tháng tư ơi! Mãi còn vương nợ
Một lời thương, lời nhớ vẩn vơ
Nay xa rồi... day dứt lời thơ
Hạ còn đâu - phượng buồn dang dở.
Trương Diễm Phiến



Thứ Năm, 6 tháng 4, 2017

KHOẢNG TRỐNG TRÁI TIM MƯA



KHOẢNG TRỐNG TRÁI TIM MƯA

Nắng gọi hè rạo rực phải không anh?
Sắc hương xưa nụ hoa vừa chín đỏ
Em đi qua miền thương chờ ngày đó
Anh không về ru nỗi nhớ tha phương

Chỉ riêng em lặng lẽ tím con đường
Chạm quán quen bên giọt cà phê đắng
Khúc nhạc ai ngân giọng buồn sâu lắng
Em thuộc lòng khoảng trống trái tim mưa

Có thể nào trở lại như ngày xưa
Tựa vai nhau ngắm mây chiều chậm chậm
Hái mật ngọt trên tàng cao hong ấm
Khói đốt đồng nhè nhẹ hương bay bay

Dòng sông quê chở mơ ước tháng ngày
Dịu dàng đằm sâu như lời mẹ kể
Thủy chung muôn đời phải đâu là không thể?
Giữa bộn bề, giữa cám dỗ vây quanh

Xuân đi rồi thêm mùa hạ nữa vắng anh
Cánh thư nhỏ mong manh từng sợi nhớ!
Ép trang nhật ký  chưa một lần dám gửi
Bởi anh bây giờ... đã khác anh xưa.

Tháng 4 - 2013
Trương Diễm Phiến






THƠ BẠN HỌA


HƯ VỌNG

Vết thương tình nhỏ vào lòng nhức nhối
Bước hoang vu tịch lặng kéo lê thê
Gọi trùng khơi cho biển sóng quay về
Những mơn man của một thời yên ả

Con sông êm chảy rẽ dòng chia ngả
Hai phương sầu trôi dạt giữa chơi vơi
Nắng hè nung bảng lảng úa môi cười
Chút hoài cảm miền xa về trú ẩn

Ảo ảnh bàng hoàng đằm sâu đót đắng
Thực tại bây giờ đâu thể ngày xưa
Dẫu đất trời bất tận nắng và mưa
Sao nối nhịp giữa đôi bờ hư vọng

Máu tuần hoàn, tim em còn khoảng trống
Cơn mưa dầm chưa dự báo nắng mai tươi
Xuân không mùa, em ơi đừng mòn sống
Khói đốt đồng để gieo sạ lại ngày vui…

LĐQ

Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2017

TẠ TỪ THÁNG BA

                                                       
    Tháng ba đi rồi, riêng mình em đứng đợi
Hoa học trò nở sớm chở  mùa sang
Áo trắng ai bay, chiều cuối phố muộn màng
Môi chúm chím rộn ràng khua nhịp guốc

Bất chợt vui, bất chợt buồn trong nắng hạ
Bên sân trường bao năm tháng em qua
Tay run run tìm nhặt từng cánh phượng hồng
Nghe trong gió tím một màu kỷ niệm

Bóng một người bao năm biền biệt
Nhớ ánh mắt ngập ngừng
tha thiết gửi lời yêu!
Của  một thời vụng dại đã xa
Bao năm rồi... vẫn vẹn nguyên trong ký ức

Ai có về, chạnh lòng thấy chơi vơi
Khi ve sầu râm ran ngoài cửa lớp

Tháng ba đi rồi, chiều buồn  rưng rức
Mây thương ai mà tím cả lưng trời
Nhìn cánh phượng hồng rơi rơi
trong vườn dĩ vãng
Bỗng nhớ thời áo trắng nguyên trinh.
Trương Diễm Phiến

Thứ Bảy, 11 tháng 3, 2017

LÃNG DU


LÃNG DU
đi tìm 
chút nhớ không tên
mỏng manh hư thực
nghe nênh nổi chiều

ai xui 
biển vắng đìu hiu
cho mây nương gió
giạt phiêu
bềnh bồng

đi tìm 
sợi nắng ẩn hồng
hong hương hoa tím
lãng mông mênh sầu

vì đâu
ai biết vì đâu?
chữ duyên
chữ phận
bạc đầu... tháng năm

 Trương Diễm Phiến 







Thứ Bảy, 4 tháng 3, 2017

THƠ CHO NHỎ

THƠ CHO NHỎ

Thân ngựa chạy một đêm sầu gió núi
đứng nhìn theo ngọn suối đứng riêng trời
hơi thở ngọt em một thời phong kín
nhớ nhung gì em buộc tóc chia đôi?

Con sóc nhỏ mang hồn lên núi lạ 
ta chim rừng cánh đã mỏi thương đau
hương cỏ dại mát chân người ngà ngọc
em bảng đen vôi trắng giết đời nhau

Trăm con bướm bay về chung một ngõ
suối xôn xao suối phải tự xuống nguồn

THƠ CHO NHỎ

Thân ngựa chạy một đêm sầu gió núi
đứng nhìn theo ngọn suối đứng riêng trời
hơi thở ngọt em một thời phong kín
nhớ nhung gì em buộc tóc chia đôi?

Con sóc nhỏ mang hồn lên núi lạ 
ta chim rừng cánh đã mỏi thương đau
hương cỏ dại mát chân người ngà ngọc
em bảng đen vôi trắng giết đời nhau

Trăm con bướm bay về chung một ngõ
suối xôn xao suối phải tự xuống nguồn
em áo lụa dáng gầy hơn bóng núi
rừng ơi rừng cây đợi đã bao năm

Em tinh khiết giữa đời ta bụi bặm
gọi ta về trong bóng nắng thơ ngây
em mới lớn nên tình như thác gọi
thương giùm ta thân ngựa đã xa bầy
Du Tử Lê




Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2016

ĐOẢN KHÚC MƯA


1.
Mưa tháng chín rơi rơi
Cho lòng ai chơi vơi
Cho người về muôn nơi
Ứớt cả tình không lời...

2.

Chiều thu anh nơi này
Đôi tay xưa hao gầy
Chưa một lần nắm trọn
Em hỡi tình còn đây.

3.

Chiều hoải hoang em... miền vắng
Thu vẫn gầy tình lặng lệ đắng môi
Hoài niệm xưa một thuở đã vỡ rồi
Nghiêng dấu ái mồ côi nghe đông lạnh.

4.

Nắng buồn để giọt mưa tuôn
Thấm nhanh vàng lá rơi muôn nỗi sầu
Còn mưa còn nhớ còn rầu
Chữ tình nhân thế tím mầu chiều mưa.

5. 

Người xa xa khuất từ lâu
Còn ai ở lại canh thâu gọi mùa
Mùa đi lặng lẽ trong mưa
Xót đôi vai muộn ngày xưa đâu rồi?
Diễm Phiến


Thứ Hai, 28 tháng 11, 2016

TRỞ MÙA


















nắng oi
   gió khát trở mùa
       cành mơn hương nhớ
           đan lùa gọi mơ
               em
                   tay níu vội nghệch ngờ
                       anh
                          xa xôi nẻo
                              mây thờ thẫn tuôn

vạch đường
   dấu vết chia suông
        cỏ cây bỏng rát
             giọt sương lạc chiều
                 bướm hoa
                     thất thiểu đơn xiêu
                         trăng soi rãnh khuyết
                            tĩnh tiêu cội già

trở mùa
   bóng lẻ thừa ra
       một làn môi nhớ
           tim nà nuột rung
               chênh vênh
                   đỉnh dốc miên lung
                        ngây tan bọt bóng
                            viễn trùng mê hư

Trương Diễm Phiến




Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2016

Còn đó khúc tình quê


Khúc sông chiều chở con nước đầy vơi
Dập dềnh muôn hướng lặng rơi cánh bèo
Gió dìu dịu gió mây trời trong veo
Vương vương sợi nắng mênh mang cánh cò ...

Chiều rơi... trên vùng quê thân thương, gió mơn man bàng bạc mây trắng bay, bay về nơi xa lăm! Dòng sông hiền hòa chở những cánh lục bình tím ngát cả trời quê, hương vị của đất của cỏ cây hoa lá ngày từng ngày như vương níu bước chân người viễn xứ. Tự thuở nào người khách lạ lạc bước đến miền xa để rồi tâm tư chạm vào ngõ vắng...


Một chút hơi thu còn chần chừ, đâu đây sót lại vài chiếc lá tàn khô, như báo hiệu thêm mùa thu nữa dần qua, đông len lỏi theo gió, mang về cái lạnh đầu mùa, hòa vào tiết giao mùa, làm tâm hồn người dịu dàng, xúc cảm, phảng phất hương quê, khói đốt đồng ai thả mà thơm mùi rạ mới, khói lam mong manh lãng đãng gợi muôn điều xa xăm. Bến bờ lặng tờ, thưa thớt bóng người lại qua, riêng một người lặng ngắm chiều trôi, gửi ánh mắt vời vợi theo dòng nước đầy vơi, hay chính dòng đời nổi trôi vô định. Bên kia sông, thấp thoáng bóng người nông hối hả sau ngày mùa lam lũ đồng xa. Tà áo trinh nguyên muộn bước đi về, trao nhau nụ cười ngây ngô. Nắng về rồi nắng đi, bỏ lại ánh chiều pha màu tím nhớ!

Chiều nơi đây, quả thật là chiều… chút hoang liêu, chút lắt lay nhưng dịu dàng và êm ả, triền đê ươm những vạt cỏ xanh mềm, bao mùa mưa nắng vẹn nguyên đó muôn ngã đường, nâng bước em thơ nặng đầy tri thức, thôn bình mộc mạc như con người nơi này chất phác thật thà, đằm sâu nghĩa tình như câu ca dao muôn đời in dấu. Cánh cò chiều vương mang vẻ gầy hao, sau một ngày chưa đủ ấm lòng, ngập ngừng chao lượn giữa khoảng không vô tận. Tĩnh lặng lòng, dường như nghe rõ tiếng côn trùng nỉ non tha thiết! Lâu rồi, không nhớ bao lâu, nhiều lắm những buổi chiều chưa đếm hết. Năm tháng mù khơi, để mặc con tạo vòng xoay theo những gì vô hạn vốn có của nó. Thu tàn khép lá đông sang, tuyết bông rụng trắng mênh mang nỗi niềm.

Thời gian vẫn thế, nhẹ nhàng lướt qua, chiều trôi đêm rớt, dưới bến sông trên ngọn bần de lập lòe đom đóm đậu, đôi vì sao lạc khi ẩn khi hiện trong màn mưa cô tịch. Đêm dần sâu là lúc con người soi rõ góc khuất lòng mình, đoạn đường dài mờ xa, bao buồn vui được mất, theo lối mòn hằn lưu năm tháng. Ai đó thả vào đêm miền kí ức, tạm nguôi quên những gì không đáng nhớ. Trong cái ồn ã của dòng đời, mấy ai còn nhớ một thời đã qua?

Cuộc sống vô vàn những bộn bề lo toan, tin chắc rằng trong thẳm sâu tâm hồn mỗi chúng ta, cần lắm một khoảng lặng để quay về. Mỗi chiều quê, ta ngã mình trên nệm cỏ, con đê lắng lòng nghe gió hát, mây ru, nghe tiếng kẽo kẹt của những chiếc cầu tre lắc lẻo, bắt qua dòng kênh nhỏ. Thoáng miên man dõi theo cánh diều no gió giữa bầu trời cao rộng, nghe ai đó ngân câu hò ngọt ngào tha thiết…thế mới biết, sức sống của hồn quê là bất tận vô giá.

Đâu ai lớn khôn mà không cội không nguồn? Từ khi cất tiếng khóc chào đời, đến khi nên vóc nên hình, ruổi rong xuôi ngược, hãy còn đó những kí ức đẹp của tuổi thơ trong sáng. Trên con đường nho nhỏ ngày hai buổi đến trường, nghe lời cô dịu dàng, giọng thầy trầm ấm, ấp yêu mơ ước xa bay, mỗi chiều bên khói bếp gia đình với bát canh rau giản dị mà nồng đượm tình thân. Với cái nhẹ nhàng, lắng đọng của thiên nhiên, một chút ấm áp của tình người nơi miền quê, có thể trở thành những viên ngọc trong suốt, thanh lọc tâm hồn con người. Ai đó từng nói rằng : "Nghèo về vật chất dễ chữa, nghèo về tâm hồn rất khó chữa”.

Phải chăng, cuộc đời là những mảnh ghép, vị đắng lan tỏa, nghiệt ngã dày đặc, vì thế một khúc tình quê đủ xoa dịu sắc màu gắt gay nơi đô thành, đủ ấm lòng người xa xứ. “Uống nước nhớ nguồn”, tự ngàn đời như truyền thống quý báu, không thể xóa nhòa trong tâm hồn Việt. Mai này, dẫu xuôi ngược về đâu, mong rằng trong mỗi chúng ta, hãy còn đó khúc tình quê.

Trương Viễn Lam