Mỗi cuốn sách là một bức tranh kỳ diệu về cuộc sống - Mark Twain -

Thứ Tư, 4 tháng 7, 2018

Khói lam chiều





Khói lam chiều

Gió cuối xuân vương vương, quyện loang trên tàn cây cao cao qua con đường thăm thẳm. Vài giọt mưa ươn ướt, phơn phớt cánh đồng lúa vàng đang vào mùa. Màu hoa đỏ ẩn mình chực chờ bung nở. Mỗi độ hạ về, lòng tôi miên man theo những sợi khói lam chiều bảng lảng, nuôi kí ức tuổi thơ lớn dần nơi miền quê thanh bình êm ả.

Tuổi thơ đâu dễ quên với tháng ngày bên ruộng đồng nghe gió hát, thả diều bay. Chiều chiều bơi xuồng trên sông hái bông lục bình về chấm mắm kho, món ăn đặc sản không thể thiếu của người miền Tây sông nước.  Những ngày hè được tự do cùng đám bạn đi nhặt nhạnh từng bông lúa, mò cua, bắt cá,… Đôi lần tập tành với chiếc lưỡi hái cong queo bắt chước người lớn gặt lúa, vì sơ ý nên kết quả là một vết sẹo sâu hút nơi ngón tay út mang theo đến tận bây giờ.

Thời gian đâu đứng yên để con người ngâm ngấm kỉ niệm. Tuổi thơ ra đi với bộn bề sách vở nơi đô thành, nhưng màu nắng chiều quê ấm mãi từng bước chân, sợi khói mong manh buột chặt tâm hồn. Bóng dáng mẹ hiền, tần tảo trong chiếc áo bà ba bạc sờn vì sương nắng. Chiếc nón bung vành thâm lá căng phồng mỗi khi gió chướng về trên đôi tay già nua của bà. Hạt lúa ngoan hiền, nằm yên trong bao trên vai cha xuống bến. Bao nhọc nhằn gian khó nuôi ước mơ bay cao bay xa phảng phất trong mùi của đất của quê hương.

Trên cánh đồng xa, chiều nay ai thả khói thơm nồng, lòng tôi chợt nhớ màu khói thân quen như người bạn tri âm cùng tôi trải qua bao vui buồn nơi chôn nhau cắt rốn. Chẳng hiểu sao mỗi khi gửi ánh mắt mênh mang theo sợi khói bay bay trong chiều, tôi thấy lòng mình bình yên lạ. Thi thoảng cũng bâng bâng quơ quơ ngẫm ngợi những mong manh dễ vỡ trong tình yêu, cuộc sống của một kiếp người. Ấy vậy mà, tôi lại yêu thích nó như không gì có thể mong manh hơn để thay thế, chẳng hiểu vì đâu, hay vì khói lam cũng chính là cái tên đang mang trên người.

Có một chiều trên đê, khói đốt đồng se sẽ làm mắt cay cay, tôi thỏ thẻ bên tai mẹ, mẹ ơi! Nếu ngày nào đó không còn được ngắm hoàng hôn quyện trong màu khói bay lên, hòa cùng lời bài ca vọng cổ “ Bên dòng sông Vàm Cỏ” được ngân vang sâu trầm của nghệ sỹ Thanh Tuấn, có lẽ mọi thứ trở nên vô vị mẹ nhỉ! Mẹ mắng yêu, con gái bao giờ cũng lãng mạn, như thế cuộc đời chẳng bình yêu đâu. Rồi mẹ nói tiếp, có thể đến một lúc nào đó, thời gian và công việc hay nhiều thứ khác vây quanh, khi đó con sẽ suy nghĩ khác hơn. Tôi yêu màu khói lam chiều, hồn quê tôi đó bấy nhiêu yên bình.

Một thời vô tư cùng lũ bạn nơi miền quê đã nằm yên một góc cạnh quãng đường nhập nhằng bon chen, ngum ngúm vị đời đăng đắng, thế đấy mà mỗi khi tình cờ bắt gặp đâu đó những sợi khói lam chiều dìu dịu bay lên giữa cánh đồng xa ngái là phút chốc gợi buồn gợi nhớ, kí ức từ đâu ùa về choáng ngợp không gian. Xung quanh duy nhất một màu, sừng sực một mùi... mùi của đất của quê hương.

Trương Diễm Phiến




Nguồn: Tạp chí Văn nghệ, số 80 (tr.38) tháng 5, năm 2018.

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2018

Một thoáng hương xưa


Một thoáng hương xưa

Mưa rơi những hạt đầu tiên, cánh phượng chao nghiêng màu nỗi nhớ. Hạ lại về, tiễn đưa áo trắng thôi bay giữa nắng sân trường. Ve râm ran miên man tấu khúc sầu não nuột.

Phượng ơi! Phượng đỏ làm chi, cho chia li ngày tháng mộng. Áo trắng về đâu, dứt day hoài ánh mắt, lưu bút trao tay chẳng biết viết gì. Màu mực tím chép vần thơ khờ dại, mai xa rồi ai có nhớ ai không…?

Vâng! Tuổi thần tiên ngây ngô, tuổi của một thời hương thắm, chút bâng khuâng, chút mộng mơ khi bắt gặp ánh mắt ai nhìn để rồi… chiều thẫn thờ, đêm thao thức nhớ mông lung. Ai từng trải qua một thời để thương, một thời để nhớ của tháng năm học trò bên bạn bè, thầy cô dưới mái trường, chắc rằng không khỏi chạnh lòng, bồi hồi xúc động khi hè sang, bất chợt miên man ngược dòng tìm về một thoáng hương xưa.

Và mưa nữa, rơi rơi ướt tà áo bay bay chiều tan lớp, trên đường về hai đứa đội mưa chung. Mong mưa lâu, cho đường quen dài mãi, được chuyện trò, được ấp úng xa xôi. Tôi cũng từng vu vơ và nhớ. Nhận cánh bằng lăng về ép trong trang vở, nâng niu hoa học trò, thầm nhắc lòng mình năm tháng chẳng phôi pha.

Tháng sáu mùa thi, bộn bề từng con chữ, lo lắng đợi chờ, ai ở lại ai đi. Tường phủ rêu xanh, ngói đỏ biết thầm thì khi vắng tiếng ồn ào một thời “nhất quỷ nhì ma…”. Tán phượng già lẻ loi cô độc, rơi âm thầm đưa tiễn áo trắng qua.

Màu thời gian nhuộm tóc thầy thêm bạc, bục giảng năm nào giọng trầm ấm cô ngâm, lời bài thơ ngọt ngào ươm mơ ước, nâng cánh thiên thần xây dựng đất nước quê hương.

Một thoáng hương xưa là khoảng trời tươi đẹp nhất, áo trắng sân trường còn đó mãi trong tôi.

Năm 2015
Trương Viễn Lam




               Nguồn: http://lengoctrac.com/?655=5&658=31&657=7199&654=4



Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2018

TÌNH QUÊ



TÌNH QUÊ

Em về 
nghiêng nắng 
bên sông
Nghiêng cây
 nhớ lá
xanh đồng ruộng xa

Sáo diều
ngân khúc 
ơi à...
Cỏ lau phơn phớt
khói là đà bay

Mùi hương 
gạo mới thơm thay
Giọt mồ hôi mẹ
nghe cay
mắt chiều

Con đò 
chở giấc mơ yêu
Nặng tình
sâu nghĩa
bao nhiêu tháng ngày.

Năm 2015
Trương Viễn Lam





Chủ Nhật, 4 tháng 2, 2018

Hương vị tháng giêng




Hương vị tháng giêng

Đông đi cho nắng xuân về
Mùa đương chúm chím tràn trề sắc xuân…

     Ngòn ngọt màu tươi nguyên thiếu nữ, tháng giêng tự bao giờ vẫn vậy, xinh thắm đến vô cùng. Ai lớn lên mà chưa từng yêu tháng giêng như yêu tuổi xuân xanh đời mình.Yêu những tháng ngày chưa nếm vị mặn đắng đời đau.

     Một năm có những bốn mùa. Tháng giêng đẹp nhất như vừa đôi mươi.Bốn mùa có đủ mặn ngọt, đắng đau, hờn yêu lạnh nhớ. Riêng tháng giêng mang đến hương vị đoàn viên sum họp. Hạnh phúc chợt về sưởi ấm khi cơn gió cuối đông lơ lãng, giã biệt mùa đi, nhường chỗ cho những tia nắng mai óng ánh. Nắng soi rọi cành lá non tơ chở che những nụ mai vàng đương độ chúm chím đợi gió xuân về tỏa hương ngào ngạt.

     Tháng giêng là vương quốc giàu sang, cho đi tất cả mà không cần nhận lại. Biết bao mĩ từ không đủ tặng tháng giêng ngon. Không hiểu sao mỗi độ mai đào e ấp, chim én nô nức gọi bầy, thì người người, nhà nhà và muôn vàn bờ vai ngoan tìm đến nhau như tìm sự sống.

     Ba mươi ngày không dài, cũng không phải là ngắn để tận hưởng khoảnh khắc yêu thương cùng tháng giêng. Một vần thơ đẹp, một ca từ hay, một ánh mắt trìu mến, một lời tỏ tình dễ thương cũng đủ để quên hết những muộn phiền thường nhật.

     Tháng giêng nôn nao mời gọi, khao khát ước muốn tròn đầy cho một năm mới an lành, phúc lộc về trên khắp xóm thôn, hay nơi đô thành hoa lệ. Và rồi sau những bộn bề lo toan, những tất tả ngược xuôi, tháng giêng mang đến hương vị đậm chất truyền thống tự bao đời của ông cha bởi mùi bánh tét thơm lừng qua đôi tay khéo léo của bà, của mẹ bên bếp lửa hồng đêm khuya.

     Mong rằng tháng giêng mãi vẹn màu thời gian để vạn vật lần tìm hơi ấm trao nhau, trao niềm tin khát vọng, trao cả sự sống an yên, dung dị mà bất tận muôn nét xuân ngời…

Trương Diễm Phiến



Nguồn: Tạp chí Văn nghệ, số 79 (tr.46) tháng 01, năm 2018.


Chủ Nhật, 7 tháng 1, 2018

Hoa tím lục bình




Hoa tím lục bình
                    
          Chẳng biết tự bao giờ, tôi yêu những giề lục bình trôi tản mạn, không bến không bờ, từng cánh hoa mong manh giữa dòng trôi, trôi mãi. Sắc tím nhẹ nhàng mà sao hoài nhớ, hoài vương nỗi niềm u ẩn. Phải chăng hoa gắn liền với truyền thuyết của một mối tình thủy chung.

          Vốn dĩ là người miền quê sông nước nên từ khi còn tuổi thơ, lũ trẻ chúng tôi sau mỗi giờ tan học thường tụm năm tụm ba chơi nhà chòi. Những món hàng mà chúng tôi dùng để buôn bán trao đổi với nhau, lục bình là một trong những sản phẩm quý giá, nói như lũ trẻ chưa hiểu gì của ngày xửa ngày xưa là thế. Mỗi khi nghe tiếng bìm bịp kêu, con nước lớn đầy, lục bình nối nhau thành từng giề trôi mải miết. Màu hoa nhuộm tím trên sông, sóng nước đung đưa từng cánh mỏng chao nghiêng trước gió đẹp nao lòng. Cả nhóm đưa những bàn tay nhỏ xíu tranh nhau vớt lên nói cười rộn rã . Tuổi thơ bao giờ cũng vô tư nhiều khi thành vô tâm, vớt lục bình lên bờ chế biến ra nhiều món: thân lục bình mổ bụng làm bánh mì, lá và hoa lục bình xắt nhuyễn làm nhân, thế là cô chủ nhỏ cho ra đời một cửa hiệu bánh mì thịt hoàn chỉnh. Thỉnh thoảng thay nhau hái lá làm tiền, có đôi khi hái hoa cài trên mái tóc làm duyên làm dáng, trông cũng thật ngộ nghĩnh và đáng yêu. Tuổi thơ chỉ đơn giản vui là chính nào có hiểu gì đâu mà vông với viển mà ngẫm với ngợi.

          Tháng năm chồng chất nỗi đời, mỗi chiều chơi nhà chòi thưa dần, riết rồi không còn thấy nữa, bởi lũ trẻ nay đã thành thanh niên, thiếu nữ. Rồi kẻ ở người đi, bận bịu học hành, có đứa vì hoàn cảnh khó khăn rời quê theo gia đình đi mất biệt chưa một lần gặp lại. Thời gian và lòng người biết bao điều đổi thay chỉ riêng lục bình vẫn vậy, tím muôn chiều mông mênh. Tôi thích ngắm lục bình mỗi khi con nước lớn về, phải chăng ở một góc nào đó trong kí ức, hình ảnh lũ trẻ luôn hiển hiện hồn nhiên bên dòng đời nghèn nghẹn vị đắng. Khi tôi thật sự trưởng thành và hiểu thêm về cuộc sống thì lòng yêu thích hoa lục bình không còn giản đơn là màu tím mà trong thẳm sâu màu hoa ấy gợi muôn điều xa xăm về thân phận, về kiếp đời mong manh trôi dạt.

          Ở phương trời nào xe cộ ngược xuôi, người người tất tả chuyện áo cơm, chuyện công danh, có khi người ta tranh giành cả vị thế. Họ so đo chì chiết, xét nét nhau từng lời nói. Và cũng ở phương trời nào nơi những dòng sông bắt nước từ những gì giản đơn, nhẹ nhàng và êm ả, đưa ta về nơi bình yên vô bến vô bờ. Dẫu biết rằng, cuộc sống không đủ quyền lực để trói buộc con người ở mãi một chỗ được. Nhưng điều đáng quý, đáng trân trọng là người ta không quay lưng phũ phàng với những gì nhỏ nhoi, dân dã, nơi mình được sinh ra và lớn lên. Và cũng ở nơi đó từng cánh hoa tím rơi rơi thầm nhắc một thời còn lưu lại chút gì để nhớ thương nhau!

          Hoa lục bình không có giá trị về vật chất, hương hoa không sánh bằng những loài hoa quý nơi vương giả nhưng nếu một chiều nào tình cờ bắt gặp những cánh tím mong manh giữa dòng sông con nước lững lờ trôi, chắc rằng bạn không khỏi chạnh lòng mà bâng quơ: lục bình ai thả trên sông, tím chi mà tím nao lòng đến vậy? Bạn không khỏi ngỡ ngàng mỗi độ mùa hoa nở, bởi đặc trưng của màu tím mênh mang ấy thật khó cưỡng. Hoa lục bình đẹp và nao lòng đến thế nhưng kiếp hoa ngắn ngủi lạ kỳ chỉ vừa rời mặt nước là tàn phai héo úa nhưng không vì vậy mà người ta dễ dàng lãng quên sắc tím thủy chung.

          Hoa tím lục bình đi vào thi ca như một điệp khúc ngọt ngào pha lẫn đắng cay bởi hàng trăm thi nhân trở trăn dứt day mãi. Năm tháng có đổi thay, lòng người thôi vẹn nguyên, hương hoa trang đài thi nhau hiển hiện nhưng tôi tin rằng hoa lục bình vẫn tím giữa dòng trôi.

Trương Diễm Phiến



Nguồn: Tạp chí Văn nghệ, số 78 (tr.26, 27) tháng 11, năm 2017.




                                                

Thứ Tư, 4 tháng 10, 2017

THÁNG MƯỜI ƠI!


        THÁNG MƯỜI ƠI!

Tháng mười ơi! Em về đâu bão nổi
Dấu rêu nhòe chân giẫm vết hoang xưa
Mùa lá úa bây giờ đâu còn nữa
Lạnh phía người… hay lạnh nét xuân phai?

Tháng mười ơi! Gieo chi ánh mắt dài
Có đợi đâu, trời buồn dâng cao vợi
Hoa cỏ ngẩn lòng ngúng nguẩy bởi vì sương
Trầm tịch rơi nhốt nửa hồn thơ vỡ

Tháng mười ơi! Lẽ nào người quên nhớ!
Màu mây chiều tim tím nhuộm mùa thương
Thời gian trôi dẫu chỉ là mộng ảo
Vẫn còn dằm sâu hút bóng thân quen

Tháng mười ơi! Xin một lần được hờn ghen
Như  tình nhân dịu dàng nũng nịu
Trách nhẹ thôi, nghe lòng còn vương níu
Tháng mười đi rồi, tiếc nuối cũng bằng không…

                     Trương Viễn Lam


Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2017

Đi qua mùa hoa tím



Đi qua mùa hoa tím

          Lung linh nắng hạ, phượng cháy rực như lửa, đối lập với tím dịu dàng mông miên trên lối nhỏ. Chiều nay, bất chợt tôi đi ngang qua con đường ngập tràn hương hoa tím, Bằng Lăng đã nở từ độ tháng tư, cánh mỏng manh đung đưa gọi mời kỉ niệm. Và anh đi qua mùa cùng tôi trong veo một miền nhớ!

          Buổi ban đầu của hai đứa dịu dàng, nồng nàn như hương hoa tím. Anh dạn dày vẻ phong sương, gương mặt ram rám nắng, pha chút lãng tử của một nghệ sỹ con nhà nòi. Còn tôi mảnh mai, mộng mơ và hay hờn dỗi. Biết tôi yêu màu hoa tím, mỗi khi đến mùa hoa nở, những lần hẹn hò trong tay anh chùm hoa tím nằm yên từ lúc nào chờ tôi đến. Dù không còn là tuổi học trò nhưng màu hoa ấy cứ lung linh, trinh nguyên từng giọt hạ bên tôi. Rồi mỗi chiều lang thang quanh con đường có hoa Bằng Lăng nở, anh ngân nga điệp khúc tím thân quen tôi yêu thích. Anh bảo rằng, con gái yêu màu tím thì rắc rối và cuộc đời không mấy bình yên đâu em. Sao em không chọn màu xanh hay hồng nhỉ? Tôi mông lung không giải thích, nâng niu nhành hoa trên tay, nhìn về phía hoàng hôn xa thẳm...

          Ngày tháng dần trôi, bao mùa hoa tím đi qua, những con đường thân quen như thuộc lòng dấu chân tôi và anh, như thuộc lòng tính hay hờn dỗi, mộng mơ của tôi, như thuộc lòng từng lời thơ tím anh viết tặng riêng tôi. Tình cảm lớn dần, hoa cũng theo đó đậm màu nhưng không là mãi mãi. Hình như màu thời gian minh chứng câu nói của anh ngày trước, tôi yêu màu tím nên cuộc đời chẳng mấy khi bình yên. Phải chăng, màu tím là màu của xa cách chờ nhau trong khắc khoải. Không biết vì khoảng cách của không gian quá lớn hay khoảng cách tâm hồn con người chật hẹp đã đẩy anh ngày một xa tôi, xa khoảng trời kỉ niệm.

          Hạ mùa này đi qua hơn một nửa và hoa tím vẫn thoang thoảng mùi hương đâu đó. Vẫn chưa có ai thay thế anh hái tặng tôi chùm hoa năm nào theo đúng nghĩa màu tím tôi yêu. Ở phương trời xa, có khi nào một chiều lang thang trên phố Bằng Lăng bên ai đó, một thoáng chạnh lòng anh nghĩ về màu hoa tím của những mùa đã qua? Đôi khi hoàn cảnh buộc người ta không nên nhớ, còn riêng tôi kỉ niệm mãi là kỉ niệm dù buồn hay vui.

          Anh đã xa, xa mãi không hẹn ngày trở lại. Còn chăng là những kỉ vật màu tím, vần thơ tím và con đường ngạt ngào hương hoa tím. Dù không anh, tôi vẫn yêu mãi một màu, vẫn thích lang thang dưới những con đường trải dài muôn cánh tím Bằng Lăng mong manh mỗi độ hạ về.

Trương Diễm Phiến



Nguồn: Tạp chí Văn nghệ số 77 (37), tháng 9 năm 2017.

Thứ Năm, 31 tháng 8, 2017

MỘT TÔI


MỘT TÔI

Một tôi đếm ngắn quên dài
Hình như con mắt khuyết ngày hư hao
Mây chiều bỏ nắng khi nào
Để cho xơ xác miền xao xanh sầu

Giận đời
 bạc bẽo nông sâu
Tổn thương nhau để
 niềm đau
 khôn cùng

Nhủ thầm đừng để lệ rưng
Ngọt ngào
 chua chát người dưng chỉ là

Đành thôi chôn giấu hôm qua
Đi hoang về cõi ta bà thênh thang

Trời nghiêng thêm tiết phong hàn
Mới hay
 chiếc lá
thu
vàng
 đang
 rơi...

Diễm Phiến Trương

Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2017

NỖI BUỒN THÁNG TÁM


Tháng tám về riêng nỗi âu lo
Con chữ rối nên lòng bươn bả
Mùa lá nhớ nơi nao giục giã
Tự dặn mình quên những đa đoan

Tháng tám về chạm khắc héo mòn
Vụn vỡ niềm tin tưởng chừng như không thể?
Bản án chung thân vừa buộc tội:
Bởi ngông cuồng... lãng mạn với văn chương...

Tháng tám về còn đâu nữa con đường
Hương công lý nhuộm mùi thơ nồng nặc
Bức tranh đời từ nay đà kém sắc
Tẫn liệm một tâm hồn bởi những ánh mắt nghiệt oan.

TDP

Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

???


Văn chương để làm gì?
Khi tất cả chỉ là hư không
Văn chương để làm gì?
Khi cuộc đời chẳng ai biết trân trọng nó
Có thể văn chương là máu, là nước mắt, là những chuỗi bi kịch
Hãy nung tâm hồn thành đá sỏi vô tri
Giết văn chương chết dần theo ngày tháng
Hãy buông đi những ước mơ lãng mạn
Bởi văn chương cũng chỉ là những chật hẹp cõi người.


Thứ Ba, 25 tháng 7, 2017

HƯ VÔ



HƯ VÔ

Mùa thương xa cui con đưng
Bàn tay quên nm thôi vương vít chiu
Rn ràng mt thoáng xuân riêng
Hư vô chín rng trôi min mi cay.

                                                            Trương Diễm Phiến

Thứ Sáu, 30 tháng 6, 2017

BẰNG LĂNG VẪN TÍM




BẰNG LĂNG VẪN TÍM

Bằng Lăng
   nở tím miền thương
       Dấu chân mùa cũ
            sân trường nắng hanh
                Đưa tay
                     hứng cánh mong manh
                           Ép trang lưu bút
                                 loang nhanh tím buồn

Kẻ đi
   người ở vấn vương
     Một thời áo trắng
           mỏng sương khói chiều
              Tháng ngày
                   gom nhặt dấu yêu!
                       Sắc hoa nhuộm tím
                             quạnh hiu phương trời


Hạ còn đâu nữa…
    hạ ơi!
       Chao nghiêng nỗi nhớ
            mưa rơi ướt lòng
                 Tường vôi
                     Phủ kín rêu phong
                           Thanh âm tiếng trống
                                  thôi không vỡ òa…

         Năm 2015
Trương Diễm Phiến









Thứ Ba, 20 tháng 6, 2017

THUỞ PHƯỢNG HỒNG




THUỞ PHƯỢNG HỒNG

Hạ lại về rát bỏng cả trời thương
Áo trắng bay rợp đường hoa phượng đỏ
Chúm chím môi em thẹn thùng còn đó
Năm tháng trôi dài, có xóa được đâu

Nắng hạ vàng mà lòng đổ mưa ngâu
Anh ngơ ngẩn pha màu mực nhớ!
Viết tên em - tím vần thơ loang vỡ
Phượng xa rồi… dang dở giấc mơ yêu!

Rơi rớt cánh hoa, hiu hắt gọi chiều
Hương xưa thơm mãi qua miền mộng ảo
Ôi! Thương quá một thời ta ngây dại
Thương vô cùng chẳng dám nắm bàn tay

Cánh thư xinh giữ mãi đến hôm nay
Anh nắn nót, nâng niu từng con chữ
Gửi về em chút tình người lữ thứ
Xác phượng hồng, dòng mực tím chưa phai…

                   Trương Diễm Phiến